Chỉ một thao tác “nhanh như chớp”, người phụ nữ tự khóa luôn chìa khóa trong cốp xe khiến ai xem cũng dở khóc dở cười.

Công tác nữ công tiếp tục được Công đoàn các cấp đổi mới nội dung, phương thức hoạt động theo hướng thiết thực, chuyên nghiệp, đa dạng hình thức tập hợp, hướng mạnh về cơ sở
Theo Phó Chủ tịch Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam Ngọ Duy Hiểu, Đại hội Công đoàn Việt Nam lần thứ XIV có ý nghĩa đặc biệt quan trọng trong việc định hướng hoạt động công đoàn, chăm lo, bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp, chính đáng của đoàn viên, người lao động; đồng thời khẳng định vai trò của tổ chức Công đoàn trong xây dựng giai cấp công nhân Việt Nam hiện đại, lớn mạnh.
Đại hội Công đoàn Việt Nam lần thứ XIV có phương châm “Đoàn kết – Dân chủ – Kỷ cương – Đổi mới – Phát triển”; 2 khâu đột phá gồm nâng cao chất lượng đội ngũ cán bộ công đoàn, nhất là cán bộ chuyên trách và chủ tịch công đoàn cơ sở; đồng thời ứng dụng mạnh mẽ khoa học – công nghệ, chuyển đổi số trong hoạt động công đoàn và thúc đẩy sản xuất kinh doanh. Đây được xác định là định hướng xuyên suốt cho hoạt động công đoàn trong giai đoạn tới.

Phó Chủ tịch Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam Ngọ Duy Hiểu thông tin về Đại hội
Đánh giá kết quả hoạt động giai đoạn 2023-2026, đại diện Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam cho biết, mặc dù gặp nhiều khó khăn, thách thức nhưng đội ngũ cán bộ công đoàn, đoàn viên, người lao động cả nước đã đoàn kết, nỗ lực, triển khai Nghị quyết Đại hội XIII Công đoàn Việt Nam đạt kết quả toàn diện với nhiều điểm nhấn.
Cụ thể, thực hiện có hiệu quả nhiệm vụ đại diện, chăm lo, bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp, chính đáng của đoàn viên, người lao động; chủ động tham gia phát triển việc làm bền vững, bảo đảm an toàn, vệ sinh lao động, góp phần xây dựng quan hệ lao động hài hòa, ổn định, tiến bộ. Nổi bật là xây dựng Luật Công đoàn (sửa đổi) trình Quốc hội khóa XV thông qua, đồng thời chủ động tích cực tham gia xây dựng chính sách, pháp luật liên quan trực tiếp đến đoàn viên, người lao động. Công tác chăm lo cho đoàn viên, người lao động tiếp tục được mở rộng thông qua những chương trình chăm lo thiết thực.
Bên cạnh đó, công tác tuyên truyền, giáo dục, vận động đoàn viên, người lao động và truyền thông về tổ chức Công đoàn được chú trọng đổi mới về nội dung, hình thức. Công tác nâng cao đời sống vật chất, tinh thần cho đoàn viên, người lao động được chú trọng.
Các phong trào thi đua yêu nước tiếp tục lan tỏa mạnh mẽ, khơi dậy khát vọng cống hiến, thúc đẩy tiềm năng sáng tạo của đoàn viên, người lao động. Qua các phong trào thi đua đã có hơn 383.837 sáng kiến được công nhận và ứng dụng hiệu quả trong thực tiễn, với tổng giá trị làm lợi trên 40 nghìn tỷ đồng, trở thành động lực quan trọng góp phần hoàn thành các mục tiêu phát triển kinh tế – xã hội và nhiệm vụ chính trị của từng ngành, địa phương, cơ quan, đơn vị, doanh nghiệp.
Trong giai đoạn này, công tác xây dựng tổ chức Công đoàn vững mạnh, tập hợp đông đảo người lao động gia nhập Công đoàn Việt Nam được tập trung thực hiện, quyết liệt triển khai sắp xếp tổ chức bộ máy hệ thống công đoàn. Công đoàn tích cực tham gia xây dựng giai cấp công nhân hiện đại, lớn mạnh; xây dựng Đảng, Nhà nước, hệ thống chính trị trong sạch, vững mạnh. Các cấp công đoàn đã giới thiệu hơn 200 nghìn đoàn viên ưu tú cho Đảng xem xét, bồi dưỡng, có gần 100 nghìn đoàn viên được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam.

Nâng cao chất lượng hoạt động công tác nữ công trong tình hình mới là nội dung được các cấp công đoàn quan tâm
Đặc biệt, công tác nữ công tiếp tục nâng cao chất lượng, góp phần thúc đẩy thực hiện bình đẳng giới, xây dựng gia đình no ấm, bình đẳng, tiến bộ, hạnh phúc trong đoàn viên, người lao động; công tác đối ngoại và hội nhập quốc tế được đẩy mạnh, vị thế của Công đoàn Việt Nam được nâng cao; công tác tài chính tiếp tục được đổi mới, đảm bảo nguồn lực phục vụ hiệu quả nhiệm vụ của tổ chức Công đoàn; công tác kiểm tra, giám sát được tăng cường, tiếp tục nâng cao hiệu lực, hiệu quả; phương thức hoạt động công đoàn tiếp tục được đổi mới, góp phần xây dựng tổ chức Công đoàn vững mạnh.
Đồng hành cùng Chính phủ nâng cao năng suất lao động, thực hiện mục tiêu tăng trưởng hai con số
Theo dự thảo báo cáo của Ban Chấp hành Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam trình tại Đại hội Công đoàn Việt Nam lần thứ XIV, trong nhiệm kỳ mới, Công đoàn Việt Nam đặt mục tiêu phát triển đoàn viên, hoàn thiện mô hình tổ chức, nâng cao hiệu quả hoạt động; thực hiện tốt vai trò đại diện, chăm lo, bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp, chính đáng của đoàn viên, người lao động; thúc đẩy dân chủ tại nơi làm việc; vận động người lao động đổi mới sáng tạo, ứng dụng khoa học – công nghệ, nâng cao năng suất lao động.
Một điểm mới đáng chú ý là trong nhiệm kỳ 2026 – 2031, Công đoàn Việt Nam sẽ phát động phong trào thi đua “Lao động giỏi, năng suất cao, thu nhập tốt”, trên nền tảng phong trào “Lao động giỏi, Lao động sáng tạo”. Phong trào này hướng tới mục tiêu đồng hành cùng Chính phủ nâng cao năng suất lao động, thực hiện mục tiêu tăng trưởng hai con số.
|
Theo kế hoạch, Đại hội Công đoàn Việt Nam lần thứ XIV sẽ diễn ra từ ngày 3 – 5/6, tại Trung tâm Hội nghị quốc gia, Hà Nội, với sự tham dự của 780 đại biểu chính thức. Ngày 3/6, Đại hội tiến hành phiên thứ nhất và các phiên thảo luận chuyên đề tại 5 trung tâm thảo luận. Ngày 4/6 diễn ra phiên trọng thể với sự tham dự của lãnh đạo Đảng, Nhà nước. Ngày 5/6, Thủ tướng Chính phủ sẽ trao đổi, thảo luận với đại biểu Đại hội về chủ đề “Công đoàn Việt Nam đồng hành với Chính phủ nâng cao năng suất lao động, thực hiện mục tiêu tăng trưởng hai con số”; ra mắt Ban Chấp hành Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam khóa XIV. Tại Đại hội cũng diễn ra các phiên thảo luận chuyên đề tập trung vào những nội dung trọng tâm như: Đại diện, chăm lo, bảo vệ quyền lợi đoàn viên, người lao động; phát triển đoàn viên, thành lập công đoàn cơ sở; đổi mới tài chính công đoàn, chăm lo phúc lợi đoàn viên; đổi mới công tác tuyên truyền, vận động, nữ công; triển khai phong trào thi đua “Lao động giỏi, năng suất cao, thu nhập tốt”. |
Theo Phunuvietnam.vn

Công tác nữ công tiếp tục được Công đoàn các cấp đổi mới nội dung, phương thức hoạt động theo hướng thiết thực, chuyên nghiệp, đa dạng hình thức tập hợp, hướng mạnh về cơ sở
Theo Phó Chủ tịch Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam Ngọ Duy Hiểu, Đại hội Công đoàn Việt Nam lần thứ XIV có ý nghĩa đặc biệt quan trọng trong việc định hướng hoạt động công đoàn, chăm lo, bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp, chính đáng của đoàn viên, người lao động; đồng thời khẳng định vai trò của tổ chức Công đoàn trong xây dựng giai cấp công nhân Việt Nam hiện đại, lớn mạnh.
Đại hội Công đoàn Việt Nam lần thứ XIV có phương châm “Đoàn kết – Dân chủ – Kỷ cương – Đổi mới – Phát triển”; 2 khâu đột phá gồm nâng cao chất lượng đội ngũ cán bộ công đoàn, nhất là cán bộ chuyên trách và chủ tịch công đoàn cơ sở; đồng thời ứng dụng mạnh mẽ khoa học – công nghệ, chuyển đổi số trong hoạt động công đoàn và thúc đẩy sản xuất kinh doanh. Đây được xác định là định hướng xuyên suốt cho hoạt động công đoàn trong giai đoạn tới.

Phó Chủ tịch Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam Ngọ Duy Hiểu thông tin về Đại hội
Đánh giá kết quả hoạt động giai đoạn 2023-2026, đại diện Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam cho biết, mặc dù gặp nhiều khó khăn, thách thức nhưng đội ngũ cán bộ công đoàn, đoàn viên, người lao động cả nước đã đoàn kết, nỗ lực, triển khai Nghị quyết Đại hội XIII Công đoàn Việt Nam đạt kết quả toàn diện với nhiều điểm nhấn.
Cụ thể, thực hiện có hiệu quả nhiệm vụ đại diện, chăm lo, bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp, chính đáng của đoàn viên, người lao động; chủ động tham gia phát triển việc làm bền vững, bảo đảm an toàn, vệ sinh lao động, góp phần xây dựng quan hệ lao động hài hòa, ổn định, tiến bộ. Nổi bật là xây dựng Luật Công đoàn (sửa đổi) trình Quốc hội khóa XV thông qua, đồng thời chủ động tích cực tham gia xây dựng chính sách, pháp luật liên quan trực tiếp đến đoàn viên, người lao động. Công tác chăm lo cho đoàn viên, người lao động tiếp tục được mở rộng thông qua những chương trình chăm lo thiết thực.
Bên cạnh đó, công tác tuyên truyền, giáo dục, vận động đoàn viên, người lao động và truyền thông về tổ chức Công đoàn được chú trọng đổi mới về nội dung, hình thức. Công tác nâng cao đời sống vật chất, tinh thần cho đoàn viên, người lao động được chú trọng.
Các phong trào thi đua yêu nước tiếp tục lan tỏa mạnh mẽ, khơi dậy khát vọng cống hiến, thúc đẩy tiềm năng sáng tạo của đoàn viên, người lao động. Qua các phong trào thi đua đã có hơn 383.837 sáng kiến được công nhận và ứng dụng hiệu quả trong thực tiễn, với tổng giá trị làm lợi trên 40 nghìn tỷ đồng, trở thành động lực quan trọng góp phần hoàn thành các mục tiêu phát triển kinh tế – xã hội và nhiệm vụ chính trị của từng ngành, địa phương, cơ quan, đơn vị, doanh nghiệp.
Trong giai đoạn này, công tác xây dựng tổ chức Công đoàn vững mạnh, tập hợp đông đảo người lao động gia nhập Công đoàn Việt Nam được tập trung thực hiện, quyết liệt triển khai sắp xếp tổ chức bộ máy hệ thống công đoàn. Công đoàn tích cực tham gia xây dựng giai cấp công nhân hiện đại, lớn mạnh; xây dựng Đảng, Nhà nước, hệ thống chính trị trong sạch, vững mạnh. Các cấp công đoàn đã giới thiệu hơn 200 nghìn đoàn viên ưu tú cho Đảng xem xét, bồi dưỡng, có gần 100 nghìn đoàn viên được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam.

Nâng cao chất lượng hoạt động công tác nữ công trong tình hình mới là nội dung được các cấp công đoàn quan tâm
Đặc biệt, công tác nữ công tiếp tục nâng cao chất lượng, góp phần thúc đẩy thực hiện bình đẳng giới, xây dựng gia đình no ấm, bình đẳng, tiến bộ, hạnh phúc trong đoàn viên, người lao động; công tác đối ngoại và hội nhập quốc tế được đẩy mạnh, vị thế của Công đoàn Việt Nam được nâng cao; công tác tài chính tiếp tục được đổi mới, đảm bảo nguồn lực phục vụ hiệu quả nhiệm vụ của tổ chức Công đoàn; công tác kiểm tra, giám sát được tăng cường, tiếp tục nâng cao hiệu lực, hiệu quả; phương thức hoạt động công đoàn tiếp tục được đổi mới, góp phần xây dựng tổ chức Công đoàn vững mạnh.
Đồng hành cùng Chính phủ nâng cao năng suất lao động, thực hiện mục tiêu tăng trưởng hai con số
Theo dự thảo báo cáo của Ban Chấp hành Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam trình tại Đại hội Công đoàn Việt Nam lần thứ XIV, trong nhiệm kỳ mới, Công đoàn Việt Nam đặt mục tiêu phát triển đoàn viên, hoàn thiện mô hình tổ chức, nâng cao hiệu quả hoạt động; thực hiện tốt vai trò đại diện, chăm lo, bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp, chính đáng của đoàn viên, người lao động; thúc đẩy dân chủ tại nơi làm việc; vận động người lao động đổi mới sáng tạo, ứng dụng khoa học – công nghệ, nâng cao năng suất lao động.
Một điểm mới đáng chú ý là trong nhiệm kỳ 2026 – 2031, Công đoàn Việt Nam sẽ phát động phong trào thi đua “Lao động giỏi, năng suất cao, thu nhập tốt”, trên nền tảng phong trào “Lao động giỏi, Lao động sáng tạo”. Phong trào này hướng tới mục tiêu đồng hành cùng Chính phủ nâng cao năng suất lao động, thực hiện mục tiêu tăng trưởng hai con số.
|
Theo kế hoạch, Đại hội Công đoàn Việt Nam lần thứ XIV sẽ diễn ra từ ngày 3 – 5/6, tại Trung tâm Hội nghị quốc gia, Hà Nội, với sự tham dự của 780 đại biểu chính thức. Ngày 3/6, Đại hội tiến hành phiên thứ nhất và các phiên thảo luận chuyên đề tại 5 trung tâm thảo luận. Ngày 4/6 diễn ra phiên trọng thể với sự tham dự của lãnh đạo Đảng, Nhà nước. Ngày 5/6, Thủ tướng Chính phủ sẽ trao đổi, thảo luận với đại biểu Đại hội về chủ đề “Công đoàn Việt Nam đồng hành với Chính phủ nâng cao năng suất lao động, thực hiện mục tiêu tăng trưởng hai con số”; ra mắt Ban Chấp hành Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam khóa XIV. Tại Đại hội cũng diễn ra các phiên thảo luận chuyên đề tập trung vào những nội dung trọng tâm như: Đại diện, chăm lo, bảo vệ quyền lợi đoàn viên, người lao động; phát triển đoàn viên, thành lập công đoàn cơ sở; đổi mới tài chính công đoàn, chăm lo phúc lợi đoàn viên; đổi mới công tác tuyên truyền, vận động, nữ công; triển khai phong trào thi đua “Lao động giỏi, năng suất cao, thu nhập tốt”. |
Theo Phunuvietnam.vn

Ban tổ chức trao giải cho các cặp vận động viên xuất sắc nhất. Ảnh Trần Huấn
Giải đấu do Ủy ban Paralympic Việt Nam, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Bắc Ninh phối hợp với Công ty Cổ phần Đầu tư Natuh tổ chức, quy tụ 64 vận động viên tham gia 32 cặp đấu đến từ nhiều địa phương trên cả nước.
Tâm điểm của giải là màn trình diễn ấn tượng của Hoàng Văn Được khi cùng đồng đội Khúc Phương Thảo giành giải Nhất. Không chỉ thể hiện kỹ thuật và bản lĩnh thi đấu, vận động viên khuyết tật này còn gây xúc động bởi ý chí vươn lên, trở thành biểu tượng rõ nét cho tinh thần vượt qua giới hạn của bản thân.

Vận động viên khuyết Hoàng Văn Được (bên trái) và VĐV Khúc Phương Thảo giành ngôi vô địch Para Natuh 2026. Ảnh Trần Huấn
Chia sẻ sau chiến thắng, C cho biết, giải đấu không đơn thuần là nơi tranh tài mà còn mang ý nghĩa sâu sắc về hòa nhập. Anh bày tỏ sự xúc động khi được thi đấu trong một môi trường nơi mọi vận động viên, dù khuyết tật hay không, đều được tôn trọng, đồng hành và sẻ chia.
“Chiến thắng này không chỉ của riêng tôi mà còn là minh chứng cho việc người khuyết tật hoàn toàn có thể khẳng định bản thân khi có cơ hội. Giải đấu đã giúp chúng tôi tự tin hơn, mạnh dạn tham gia các hoạt động xã hội và từng bước xóa nhòa khoảng cách với cộng đồng”, Hoàng Văn Được chia sẻ.
Phát biểu tại lễ bế mạc, ông Trần Đức Thọ, Tổng Thư ký Ủy ban Paralympic Việt Nam, đánh giá cao tinh thần thi đấu của các vận động viên, đặc biệt là những tấm gương như Hoàng Văn Được – thi đấu bằng ý chí, sự tự tin và khát vọng vươn lên.
Theo ông Trần Đức Thọ, điểm đặc biệt của Para Natuh năm nay là mô hình thi đấu hòa nhập, nơi vận động viên khuyết tật không thi đấu riêng lẻ mà đồng hành cùng vận động viên không khuyết tật. Điều này góp phần thay đổi cách nhìn của xã hội, hướng tới một môi trường thể thao bình đẳng, nhân văn và bền vững.

Các vận động viên tại lễ bế mạc Para Natuh Pickleball Bắc Ninh 2026. Ảnh Trần Huấn
Bên cạnh nội dung thi đấu, chuỗi sự kiện còn tổ chức nhiều hoạt động như cuộc thi ẩm thực “Việt Thực Para Natuh – Bắc Ninh”, các cuộc thi báo chí và nhiếp ảnh, thu hút đông đảo nghệ nhân, nhà báo và nhiếp ảnh gia tham gia. Cách tiếp cận đa chiều này góp phần gắn kết thể thao với văn hóa, truyền thông, mở ra thêm cơ hội sinh kế cho cộng đồng người khuyết tật.
Kết thúc giải, Ban tổ chức trao giải Nhất cho cặp Hoàng Văn Được – Khúc Phương Thảo; giải Nhì thuộc về Lê Thị Nhàn – Nguyễn Đình Hảo; giải Ba thuộc về Trịnh Anh Tuấn – Nguyễn Minh Trang, cùng nhiều giải phụ khác.
Chuỗi Giải Para Natuh Pickleball Bắc Ninh 2026 khép lại, nhưng những giá trị lan tỏa từ câu chuyện của Hoàng Văn Được và các vận động viên vẫn tiếp tục được nhân rộng, góp phần thúc đẩy thể thao hòa nhập và khẳng định vị thế của người khuyết tật trong đời sống xã hội.
Có những mẫu xe chỉ phù hợp để đi phố. Có những chiếc xe mạnh ở thông số. Và cũng có những chiếc SUV khiến người ta chỉ muốn xếp hành lý lên xe rồi chạy thật xa. Volkswagen Teramont Pro là một mẫu xe như vậy. Hành trình từ TP.HCM đến Mũi Kê Gà dài hơn 200 km là kiểu cung đường đủ “đa dạng” để cảm nhận rõ một chiếc SUV gia đình thực sự có phù hợp cho những chuyến đi dài hay không.
Cao tốc, quốc lộ đông xe, những đoạn đường ven biển nhiều gió hay mặt đường không hoàn hảo đều xuất hiện trên hành trình này — và Teramont Pro có khá nhiều điều thú vị để nói sau một ngày cầm lái. Ấn tượng đầu tiên khi nhìn Teramont Pro là chiếc xe này thật sự rất lớn. Kích thước bề thế giúp xe trông đúng chất SUV Mỹ nhưng lại mang cách hoàn thiện và cảm giác vận hành kiểu Đức. Tuy nhiên, điểm bất ngờ là khi chạy trong phố, xe không tạo cảm giác “quá tải” như vẻ ngoài.

Teramont Pro thực sự là một chiếc xe có nội thất rộng lớn.

Vô-lăng nhẹ, tầm quan sát rộng và camera hỗ trợ hoạt động hiệu quả giúp việc xoay trở trong khu vực đông xe ở TP.HCM dễ chịu hơn. Dù vậy, với những ai lần đầu làm quen xe cỡ lớn, phần đầu xe dài vẫn cần một chút thời gian để quen khi quay đầu hoặc vào hầm đỗ xe chật.
Một chi tiết đáng giá khác trên Teramont Pro, đặc biệt phù hợp với những chuyến đi dài kiểu roadtrip, chính là ghế thương gia “Queen Seat” dành cho hành khách phía sau ghế phụ. Trong hành trình từ TP.HCM đến Mũi Kê Gà, đây gần như là vị trí “được tranh nhau” nhiều nhất trên xe. Ghế có phần đệm dày, khoảng duỗi chân rộng và khả năng ngả sâu, tạo cảm giác gần giống một khoang nghỉ di động hơn là ghế hành khách thông thường trên SUV.

Khi kết hợp cùng không gian cabin rộng, cửa sổ lớn và độ cách âm tốt, trải nghiệm ngồi ở vị trí này đặc biệt dễ chịu trên những chặng chạy cao tốc dài. Với những người thường xuyên đi xa cùng gia đình hoặc có người lớn tuổi đi cùng, Queen Seat thực sự là trang bị tạo khác biệt rõ rệt về độ thoải mái.
Đây cũng là chi tiết cho thấy Teramont Pro không chỉ tập trung vào người cầm lái, mà còn chú trọng trải nghiệm nghỉ ngơi của hành khách phía sau — điều rất quan trọng với một mẫu SUV thiên về những hành trình dài. Ra đến cao tốc Long Thành – Dầu Giây, Teramont Pro bắt đầu cho thấy đúng chất của mình. Đây không phải kiểu SUV tạo cảm giác phấn khích ngay khi nhấn ga đầu tiên, nhưng càng chạy đường dài càng thấy chiếc xe này được tinh chỉnh cho sự ổn định và thư thái.

Khối động cơ tăng áp vận hành mượt, kết hợp hộp số DSG cho phản hồi khá nhanh khi vượt xe. Xe tăng tốc đủ lực ở dải tốc độ trung bình và cao, đặc biệt tự tin khi cần vượt xe tải trên quốc lộ. Điều đáng giá hơn nằm ở độ đầm thân xe — cảm giác rất “châu Âu”, chắc chắn và ổn định khi chạy nhanh.
Ở tốc độ khoảng 100–120 km/h, cabin giữ được độ yên tĩnh tốt. Tiếng gió được xử lý khá hiệu quả dù thân xe lớn, giúp việc trò chuyện hoặc nghe nhạc trên xe dễ chịu hơn nhiều trong những hành trình dài.
Điểm mạnh lớn nhất của Teramont Pro có lẽ nằm ở không gian.

Động cơ tăng áp vận hành êm ái, kết hợp với hộp số DSG, mang lại khả năng phản ứng nhanh khi vượt xe.
Hàng ghế thứ hai thật sự rộng theo kiểu “ngồi duỗi chân thoải mái”, phù hợp cho gia đình đi xa nhiều giờ liên tục. Ghế ngồi thiên về sự êm ái thay vì ôm người kiểu thể thao, điều này đặc biệt hữu ích với hành khách lớn tuổi hoặc trẻ nhỏ.
Khoang hành lý cũng là thứ khiến những chuyến roadtrip trở nên nhẹ đầu hơn. Đồ đạc cho một chuyến đi biển cuối tuần gần như được “nuốt gọn” mà không cần tính toán quá nhiều. Khi bắt đầu đi vào cung đường ven biển hướng Mũi Kê Gà, mặt đường không còn đẹp như cao tốc. Đây cũng là lúc hệ thống treo của Teramont Pro phát huy giá trị.


Xe hấp thụ dao động mặt đường khá tốt, đặc biệt ở những đoạn gợn hoặc mặt đường vá nhiều. Cảm giác thân xe luôn chắc và ổn định thay vì bồng bềnh kiểu SUV thiên comfort. Dù vậy, đổi lại, ở một vài đoạn đường xấu liên tục, hệ thống treo vẫn hơi truyền cảm giác mặt đường lên cabin nhiều hơn kỳ vọng nếu so với một số mẫu SUV châu Âu thiên sang khác.
Nội thất của Teramont Pro hiện đại hơn đáng kể so với thế hệ Volkswagen trước đây. Màn hình lớn, giao diện số hóa và hệ thống đèn ambient light giúp cabin trẻ trung hơn thay vì kiểu thực dụng truyền thống. Tuy nhiên, vẫn có vài chi tiết nhỏ khiến trải nghiệm chưa thật sự hoàn hảo. Một số nút điều khiển cảm ứng cần thời gian làm quen và đôi lúc không tiện thao tác nhanh khi đang lái xe, đặc biệt vào ban đêm.

Teramont Pro là chiếc xe mang cảm giác lái thoải mái sau một ngày dài.

Ngoài ra, dù cách âm tổng thể tốt, tiếng lốp vẫn xuất hiện khá rõ khi chạy trên mặt đường bê tông nhám ở tốc độ cao. Đây không phải những điểm quá lớn, nhưng là thứ người dùng dễ nhận ra sau một hành trình dài thực tế.
Bù lại, hệ thống hỗ trợ lái trên Teramont Pro hoạt động hiệu quả và giúp giảm đáng kể áp lực cầm lái đường dài. Adaptive Cruise Control, cảnh báo điểm mù hay camera toàn cảnh đều hữu ích khi di chuyển liên tục nhiều giờ.

Nội thất của Teramont Pro hiện đại hơn đáng kể so với các thế hệ Volkswagen trước đây.

Nhưng điều khiến Teramont Pro đáng nhớ nhất lại nằm ở cảm giác mà chiếc xe tạo ra sau cả ngày di chuyển: sự thư giãn. Đây là kiểu SUV không cố trở nên quá thể thao hay hào nhoáng. Xe tập trung vào việc đưa cả gia đình đi xa một cách thoải mái, ổn định và an toàn nhất có thể.
Khi dừng xe bên bờ biển Kê Gà vào cuối chiều, nhìn lại quãng đường vừa đi qua, Teramont Pro cho thấy đây là mẫu SUV phù hợp với những người thích dịch chuyển, cần nhiều không gian và đề cao sự ổn định trong những chuyến đi dài. Một chiếc xe có thể chưa hoàn hảo ở vài chi tiết nhỏ như logo phát sáng có phần khác biệt với chất Đức, nhưng lại rất giỏi ở điều quan trọng nhất: khiến hành trình trở nên dễ chịu hơn.
Tháng 11, Hà Nội ngập tràn hoa cúc kim, hay còn gọi là cúc họa mi, một loài hoa xinh xinh, nhiều cánh đơn, nở từng chùm mảnh dẻ, trắng muốt. Các cô thôn nữ chở cả cánh đồng hoa sau xe đạp, từ ngoại ô vào phố, bồng bềnh trôi như những đám mây nhỏ lang thang. Anh tiếng Pháp mời tôi đến quán Cà phê Giảng ở Hàng Gai, tặng tôi một bó cúc kim nhân ngày sinh nhật. Anh gọi ly đen nóng cho mình, và ly sữa nóng cho tôi. Ly sữa có thêm vài giọt cà phê cho điệu, chứ lúc ấy tôi nào biết uống cà phê. Anh bỗng tủm tỉm, rụt rè thông báo: “Anh sắp… lấy vợ!”. Tôi ngẩn người, hỏi: “Ơ, thế anh lấy ai?”. Anh em chơi với nhau bao nhiêu lâu, mà tôi chẳng hề biết anh yêu chị nào, đùng một cái anh tuyên bố thế, nên tôi ngạc nhiên lắm. Anh cười hiền hiền, bảo: “Anh lấy… vợ anh. Chị ý đi Liên Xô về. Bạn anh giới thiệu cho anh”. Tôi hơi dỗi dỗi: “Anh có người yêu, mà giấu rõ kỹ, em chả biết gì!”. Anh trả lời, nửa đùa nửa thật: “Anh không lấy vợ bây giờ là sẽ hâm, người ta bảo thế, nên anh lấy cái đã, rồi sẽ tìm hiểu, yêu dần”. Tôi cười phá lên, cười đến chảy nước mắt, chả biết vì vui hay bởi thấy chuyện lấy vợ của anh bạn thật buồn cười.

“Cho đến một ngày, bạn thực sự nếm và cảm nhận nó bằng mọi giác quan, bằng cả tâm hồn, bạn mới hiểu, cà phê và kem trứng là một duyên nợ suốt đời”. (Ảnh minh họa)
Những năm sau, tôi nghe nói, anh chị khá hạnh phúc. Một lần gặp lại anh, thấy anh tươm tất, mùa đông diện áo len mới chị đan cải màu sắc tươi tắn, rất công phu. Tôi trêu anh: “Trông anh giống cái lẵng hoa thế!”. Anh lại cười hiền. Nhưng ngày ấy trẻ quá, tôi chỉ thấy quyết định lấy vợ của anh thật ngộ nghĩnh. Tôi đòi uống một ly cà phê trứng, món đặc biệt nhất quán Cà phê Giảng, để chúc mừng anh, dù trước đó, chỉ cần nghĩ đến cà phê lại đi cho trứng vào là tôi đã sợ. Đó chính là ly cà phê đầu tiên trong đời tôi. Nó làm tôi say, nôn nao, phát ốm, đến tận mấy hôm sau. Tôi cứ tưởng mình sẽ chẳng bao giờ dám nhấp một ngụm cà phê nào nữa.
Thế mà, không rõ bằng cách nào, cà phê lại lẳng lặng trở thành một phần trong mỗi ngày tôi sống. Một người bạn từng kể, mùi cà phê là mùi vị duy nhất chị có thể ngửi thấy trong mơ. Ừ nhỉ, người ta có thể nhớ những hình ảnh nào đó của giấc mơ, nhưng mấy ai nhớ mùi vị giấc mơ ấy! Thế mới biết, cà phê ám ảnh đến mức nào. Tôi đã đi nhiều nơi, cũng được thưởng thức khá nhiều loại cà phê. Cà phê Colombia và cà phê Brazil rừng rực hơi thở Nam Mỹ; Cà phê Indonesia tê tê dìu dịu kiểu Á Đông, còn cà phê Madagascar găn gắt hương vị Châu Phi… Mỗi loại một vẻ, tất cả đều gợi cảm, mê dụ. Nhưng với tôi, cà phê Việt Nam vẫn là ngon nhất.
Cà phê sinh sôi trên vùng đất đỏ cao nguyên ngút ngàn nắng gió có hương vị đặc biệt quyến rũ, nguyên lành. Tôi thích mua hạt cà phê rang sẵn về, mỗi sáng xúc đôi thìa cho vào cái cối xay nhỏ, xay đến đâu pha đến đó. Tôi pha cà phê bằng ấm espresso maker kiểu Ý, nước đun sôi bốc hơi nhanh, thấm qua lớp bột cà phê, ngưng đọng thành những giọt đen nâu đặc sánh. Cà phê pha kiểu này có thể thưởng thức luôn lúc nó đang nóng hổi, không phải chờ đợi như pha cà phê phin mà các cụ An-Nam nhà mình học được từ người Pháp thời xưa, đổ nước nóng vào phin, kệ nó chậm rãi chảy qua cà phê, rỏ từng giọt lề mề xuống tách, đến giọt cuối thì cà phê chỉ còn hơi âm ấm. Nếu thích uống cà phê đá kiểu miền Nam, không sao cả. Nhưng ở Hà Nội, những mùa đổi gió từ se lạnh đến giá buốt, từ hanh khô sang ẩm ướt, dùng cà phê nóng thật dễ chịu, cứ như đang được vỗ về an ủi vậy. Muốn cà phê đỡ nguội, người ta thường ngâm tách sứ vào một bát nước sôi, sau mới đặt phin cà phê lên. Với tôi, mùa nào cũng thế, cà phê chỉ thực ngon khi nó đủ nóng trên môi, như một nụ hôn sâu.
Những bữa sáng thêm một người về là phải vừa phin vừa ấm, lách cách, rộn rã. Tôi hâm sữa tươi, đánh bông, rồi rưới vào tách cà phê nóng, rắc bột quế là thành món cappuccino ưa thích. Còn cà phê pha phin, tôi cho thêm thìa sữa đặc, cũng phải đánh cho nổi bọt, vì có người thích chấm bánh croissant vào đám bọt cà phê, để vừa thưởng thức món croissant nóng giòn, vừa nếm náp cà phê trước khi uống từng ngụm nhỏ. Chúng tôi còn nhấp thử cà phê của nhau, xem cùng một loại, pha hai cách, có khác không. Cà phê trong tách của tôi bao giờ cũng nóng hơn, vị nhẹ hơn. Còn cà phê trong tách kia luôn đậm đà hơn. Nhưng, khi cà phê đã hoà vào mạch máu ta rồi, thì dù vừa mới sớm nay hay tận giấc mơ đêm nào, mùi cà phê vẫn là nỗi ám ảnh khôn nguôi.
Tháng 11 hiu hiu lạnh, vẫn có những ngày trời trong, nắng vàng, hươm hướm hơi thu. Tiết này mà làm ly cà phê trứng thì ấm cả cõi lòng. Kem trứng quyện với cà phê đen tạo nên mùi vị vô cùng hấp dẫn. Uống cà phê trứng không thể nhâm nhi, bởi nếu nhâm nhi, cà phê sẽ nguội. Cái sự thơm ngon sẽ mất. Cảm giác khi uống phải một ly cà phê trứng nguội ngặm, nó hẫng hụt y như chạm vào nỗi thất vọng về điều gì đó ta trót mê say, nhưng lại để lỡ khoảnh khắc huy hoàng nhất của nó. Đã cà phê trứng là phải uống lúc nóng ấm, phải vội một chút, cuống quýt một chút, phải nồng nàn đến giọt cuối cùng. Như thể yêu nhau lần cuối, tận hưởng từng giây từng phút cận kề trước khi buộc phải xa nhau.
Cà phê trứng là một trong những món Hà Nội nhất của Hà Nội, vì nó được sinh ra giữa lòng phố cổ. Nghe nói khoảng cuối những năm 1940 đầu những năm 1950, thời chiến, sữa là nguyên liệu xa xỉ nên ông Giảng, chủ quán cà phê Giảng, từng là người pha chế đồ uống ở khách sạn Métropole thời Pháp thuộc, sáng tạo ra cách dùng kem trứng thay thế sữa cho những ly cà phê một hương vị vừa quen vừa lạ. Cà phê đã phải lòng kem trứng. Ai chưa từng thưởng thức cà phê trứng, hẳn sẽ nghi ngờ mối duyên này vì không thể hình dung được sự hòa quyện kì lạ của hai nguyên liệu chả liên quan gì đến nhau ấy. Cho đến một ngày, bạn thực sự nếm và cảm nhận nó bằng mọi giác quan, bằng cả tâm hồn, bạn mới hiểu, cà phê và kem trứng là một duyên nợ suốt đời.
Bây giờ, không khó kiếm những ly cà phê trứng ngon ở nhiều quán cà phê loanh quanh Hà Nội. Cũng có thể dễ dàng tìm ra hàng trăm kết quả cho công thức pha cà phê trứng trên mạng internet trong tích tắc. Nhưng tôi tin là người thực yêu và hiểu cà phê, khi pha cà phê trứng sẽ có cách khiến cho ly cà phê ấy mang dấu ấn của riêng mình. Tôi thích pha cà phê trứng tại nhà, thưởng thức cùng tri kỉ. Cần lòng đỏ trứng gà thật tươi, không quan trọng trứng gà ta hay gà công nghiệp, vì tôi đã thử cả đôi, đều cho độ thơm ngậy như nhau; Hạt cà phê no căng nắng gió cao nguyên; Mật ong Tây Bắc, chị bạn thân ở Lai Châu đặt mua đâu đó tận rừng xanh núi thẳm, dành gửi cho tôi; Một vài hạt muối biển tinh khôi; Một chút rượu rum trắng hoặc vàng chưng cất từ những cánh đồng mía ràn rạt men trời đất. Trước tiên, đánh trứng với mật ong và dăm ba hạt muối, rồi nhỏ vài giọt rượu rum vào, đánh tiếp cho kem trứng chuyển màu vàng sáng như tằm nõn, đặc quánh đến nỗi nhấc phới đánh trứng lên, giọt kem cứ dùng dằng lưng chừng, mãi chẳng rớt xuống. Kem trứng gần sánh mịn, mới bật bếp đun ấm espresso maker để chắc chắn rằng khi trứng đủ quánh thì cũng là lúc cà phê vừa ngưng nốt giọt cuối cùng, còn nóng bỏng. Ly đựng cà phê trứng của tôi là ly thủy tinh hai lớp, có tác dụng giữ nhiệt, nhưng tôi vẫn cho vào lò vi sóng ba mươi giây làm chiếc ly ấm sực, ấm như một vòng tay ôm thân thuộc.
Rót cà phê thật nóng vào ly, tưới kem trứng lên, và uống. Và yêu, yêu như thể sau khoảnh khắc hân hoan cuống quýt này sẽ là cách chia mãi mãi.
Một ngày thu 2011, ngày 19/8 họa sĩ Hà Huy Chương – Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật Hải Dương điện thoại cho tôi báo tin cô Giáng Hương đã mất đêm qua, tôi lặng người như không tin nổi đó là sự thật. Tôi điện thoại cho nhà văn Tùng Điển, nhà văn Đỗ Kim Cuông để hỏi cụ thể như một sự khẳng định chắc chắn. Thì đó là sự thật và các ông cho biết đang chuẩn bị cho việc hậu sự…
Thật đau lòng, vì đúng giờ này hôm trước tôi còn nói chuyện với cô, thấy cô vẫn khỏe, giọng nói rất trong trẻo. Dù qua điện thoại nhưng tôi vẫn hình dung ở cô luôn toát lên sự nhỏ nhẹ, đôn hậu, đức độ và lịch lãm của một trí thức đáng kính. Cô kể, đợt này cô đang vẽ nhiều và đang say vẽ, rất vui dù mấy hôm nay thấy trong người hơi mệt. Rồi cô còn nói về dự định sẽ viết một cuốn sách nữa. Cô cũng không quên hỏi tôi về việc mang tác phẩm đến dự Triển lãm khu vực năm. Cô bảo: “Anh Trần Khánh Chương – Chủ tịch Hội Mỹ thuật Việt Nam có mời nhưng cô không đi được”. Cô hỏi thăm về tình hình hoạt động của Hội Văn học nghệ thuật Phú Thọ, thăm hỏi anh em văn nghệ sỹ, cô nhắc đến các nhà văn Nguyễn Hữu Nhàn, Sao Mai, Ngô Ngọc Bội, Nguyễn Khắc Xương, nói nể phục tài văn và đóng góp của các ông với nền văn học. Về phần mình tôi dự định sẽ đến thăm cô và xem tranh mới sáng tác của cô trong một ngày gần nhất. Vậy mà, chỉ sau đó ít giờ đồng hồ cô đã ra đi mãi mãi.

Chân dung họa sĩ Vũ Giáng Hương.
Sinh ra trong một gia đình văn nghệ – một gia đình trí thức yêu nước nổi tiếng thuộc hàng “danh gia vọng tộc”, cha cô là nhà văn Vũ Ngọc Phan, tác giả của bộ sách nổi tiếng Nhà văn hiện đại, mẹ là nhà thơ Hằng Phương, chồng là GS Lê Cao Đài – một nhà khoa học có nhiều đóng góp cho y học quân đội, em trai là GS, viện sĩ Vũ Tuyên Hoàng – một nhà khoa học hàng đầu của Việt Nam, là Chủ tịch Liên hiệp các Hội Khoa học kỹ thuật Việt Nam.
Kháng chiến chống Pháp bùng nổ, cô theo gia đình vào vùng tự do của Liên khu IV. Ở tuổi thanh niên cô làm thủ quỹ ở Xưởng giấy Đồng Minh. Do có năng khiếu mỹ thuật, năm 1950 cô theo học tại Phân hiệu trường Mỹ thuật khu IV với những người thầy đầu tiên là Nguyễn Sỹ Ngọc, Nguyễn Văn Tỵ. Năm 1952, cô lên Việt Bắc để thi vào trường Mỹ thuật kháng chiến nhưng do lúc đó trường tạm dừng tuyển sinh, cô Giáng Hương theo học lớp mỹ thuật ngắn hạn của trường lúc đó đóng ở Tuyên Quang với những người thầy Tô Ngọc Vân, Trần Văn Cẩn, Nguyễn Tư Nghiêm.
Hòa bình lập lại cô Vũ Giáng Hương lại theo học tại trường Mỹ thuật từ 1955 đến 1957 (nay là Đại học Mỹ thuật Việt Nam). Ngay trong thời gian học cô đã có những tác phẩm; Áo mới – bột màu, cùng hai tác phẩm khắc gỗ: Chùa thầy, Lớp mẫu giáo, Đôi chim câu tham dự Triển lãm Mỹ thuật toàn quốc 1955. Sau đó cô tiếp tục theo học khóa I (1957 – 1962) của trường. Tốt nghiệp ra trường cô đã có những tác phẩm: Hợp tác xã đánh cá, Thuyền về bờ Bắc tham gia Triển lãm Mỹ thuật toàn quốc năm 1960, được giải Ba và hiện đang lưu giữ tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam
Sau khi tốt nghiệp khóa học kháng chiến – khóa I (1957-1962) Đại học Mỹ thuật Hà Nội, cô được giữ lại làm giảng viên và từng đưa nhiều đoàn sinh viên đi thực tế tại ở các địa phương vào Thanh Hóa, Quảng Bình, đường Trường Sơn những năm chiến tranh ác liệt. Sau này lại lên Việt Bắc, gắn bó với đồng bào các dân tộc.
Chính vì vậy mà trong các sáng tác của cô Giáng Hương, các tác phẩm đều có những địa danh, những hình ảnh sống động, nhất là những tác phẩm về đề tài chiến tranh bằng các chất liệu: mực nho, thuốc nước, chì than là những kí họa gây xúc động cho người xem. Nhưng có lẽ mảng tranh lụa chiếm phần nhiều và là thế mạnh trong các sáng tác của cô, và nó còn gây ấn tượng cho đến tận bây giờ bởi sự trong trẻo và tinh tế như: Bếp lửa rừng chiều – giải Ba Triển lãm Mỹ thuật toàn quốc 1995, Hành quân qua Trường Sơn, Tổ thông tin Trường Sơn – giải A triển lãm nữ tác giả 1974, Nhà trẻ ở Tây Bắc, Em gái người Thái, Cô gái Trường Sơn… ở thể loại đồ họa khắc gỗ: Cầu Hàm Rồng (1970), Chùa Thầy, (1957), Chuyến phà đêm (1965), Chân dung cháu gái (1968).
Là học sinh xuất sắc của các danh họa – những bậc thầy của hội họa Việt Nam. Với những đóng góp cho nền mỹ thuật, cho sự nghiệp đào tạo các thế hệ họa sĩ tại Trường Đại học Mỹ thuật Việt Nam. Vũ Giáng Hương được đề bạt Phó Hiệu trưởng, được phong hàm Phó Giáo sư, rồi được trao Giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật đợt I (năm 2001), Cô Vũ Giáng Hương từng là Tổng Thư ký Hội Mỹ thuật Việt Nam 1990-1995; rồi Chủ tịch Ủy ban Toàn quốc Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật Việt Nam (2004-2011), được truy tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học nghệ thuật năm 2012; Huân chương Lao động hạng Nhì, Huân chương Kháng chiến hạng Nhất.

PGS, họa sĩ Vũ Giáng Hương, Chủ tịch Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật Việt Nam tặng Bức trướng cho Hội Liên hiệp Văn học nghệ thuật Phú Thọ, nhân kỷ niệm 35 năm thành lập Hội 1975 – 2010.
Cô Vũ Giáng Hương được nhớ đến như một hiện tượng của sự kết hợp hài hòa giữa vẻ đẹp của trí thức Hà Thành và tinh thần dấn thân. Nhiều tác phẩm của cô hiện được lưu giữ tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam, trong nhiều bộ sưu tập quốc tế…
Không chỉ kính trọng cô trong sự nghiệp sáng tác, chúng tôi luôn nể trọng cô về nhân cách, sự giản dị gần gũi. Mặc dù tôi không được trực tiếp học cô, nhưng luôn coi cô như một người thầy, một người thật gần gũi như trong gia đình.
Khi ở cương vị Phó Chủ tịch Thường trực Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật Việt Nam. Cùng với Chủ tịch – nhạc sĩ Trần Hoàn, cô Giáng Hương luôn tâm huyết cho sự nghiệp văn nghệ nước nhà, khi nhạc sĩ Trần Hoàn đột ngột qua đời. Được Trung ương giới thiệu, được bầu làm Chủ tịch Liên hiệp, mặc dù ở tuổi cao nhưng cô vẫn hăm hở với những chuyến công tác đến nhiều địa phương, các vùng miền của đất nước để chỉ đạo, động viên, khích lệ phong trào sáng tác và hoạt động văn nghệ ở các Hội địa phương, gặp gỡ lãnh đạo các địa phương, đề nghị quan tâm phát triển sự nghiệp văn học nghệ thuật của tỉnh nhà. Rồi lắng nghe ý kiến từ các địa phương, nắm bắt tâm tư nguyện vọng của văn nghệ sĩ cả nước. Để cùng với các đồng chí trong Đoàn Chủ tịch Liên hiệp, các bộ, ngành liên quan đề xuất với Trung ương, với Chính phủ có những chủ trương, chính sách nhằm phát triển nền văn học nghệ thuật cách mạng.

PGS, họa sĩ Vũ Giáng Hương tặng hoa chúc mừng triển lãm cá nhân của họa sĩ Đỗ Ngọc Dũng tại 29 Hàng Bài, năm 2005.
Nhà phê bình mỹ thuật Phan Cẩm Thượng từng viết về cô: “Giáng Hương luôn dành nhiều thời gian để chăm lo cho những người khác làm nghệ thuật, còn dành cho mình thì rất ít”. Riêng đối với Hội Văn học nghệ thuật Phú Thọ, cô Giáng Hương luôn dành sự quan tâm ưu ái, cô nói: “Phú Thọ là vùng trung du miền núi, là nơi đất Tổ, nơi phát tích của dân tộc Việt, có đền thờ các Vua Hùng, vùng đất có bề dày lịch sử và văn hóa lâu đời, có đội ngũ văn nghệ sĩ khá hùng hậu, lại có nhiều người đang là những tên tuổi của đất nước. Phú Thọ còn là cái nôi của văn nghệ cách mạng – nơi ra đời của Hội Văn nghệ Việt Nam, tiền thân của Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật Việt Nam ngày nay. Chính ở vùng đất Phú Thọ này, một thời bao nhiêu tên tuổi các nhà văn, nghệ sĩ hàng đầu của đất nước đã cùng sống và sáng tác trong điều kiện khó khăn, những năm tháng kháng chiến chống Pháp xâm lược. Vì thế Phú Thọ cần được quan tâm để phát triển sự nghiệp văn nghệ”.
Những lần triển lãm Mỹ thuật khu vực, những chuyến công tác lên Phú Thọ. Cô Giáng Hương thường dành thời gian đến xem tranh của tôi. Khi tôi mở triển lãm cá nhân ở 29 Hàng Bài (năm 2005); lúc ấy trên cương vị Chủ tịch Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật Việt Nam, cô cũng là đại biểu lãnh đạo cao nhất, người đến sớm nhất xem tranh tôi một cách kỹ lưỡng, rồi trao đổi động viên, góp ý thật nhỏ nhẹ, thật chân tình như những người đồng nghiệp như cô cháu trong nhà.
Hình ảnh và những kỷ niệm về cô Giáng Hương rất nhiều với Hội Phú Thọ in đậm trong anh chị em văn nghệ sỹ Phú Thọ. Nhớ hôm nào cô còn lên với Phú Thọ dự lễ kỷ niệm 35 năm thành lập Hội, đón nhận Huân chương Lao động hạng Nhì và trao Giải thưởng Văn học nghệ thuật Hùng Vương lần thứ VI (năm 2010), cô còn lên phát biểu và tặng cho Hội bức trướng của Liên hiệp. Hình ảnh về cô giờ đây vẫn luôn in đậm trong tôi. Một người phụ nữ đẹp, đẹp trong cả tâm hồn và nhân cách. Nhà thơ Hữu Thỉnh – Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam khi ông được bầu là Chủ tịch Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật Việt Nam sau khi cô mất, trong lời phát biểu về người tiền nhiệm, ông đã đánh giá rất cao những đóng góp của họa sĩ Vũ Giáng Hương với Liên hiệp, với sự nghiệp văn học nghệ thuật nước nhà, ông nói: “Họa sĩ Vũ Giáng Hương đã là người đồng chí, người chị cả, người thầy, người bạn đồng nghiệp rất đỗi thân thương và kính trọng của nhiều thế hệ văn nghệ sĩ Việt Nam”.
PGS – họa sĩ Vũ Giáng Hương đã đi xa mãi mãi, phiêu du cùng bao tên tuổi các văn nghệ sỹ tài năng nơi miền mây trắng ấy. Nhưng những tác phẩm hội họa, những tình cảm sâu nặng, những kỷ niệm đẹp về cô và cả sự kính trọng đối với cô, sẽ không bao giờ phai mờ trong tâm trí rất nhiều người, trong đó có các văn nghệ sỹ đất Tổ chúng tôi.
Một số tác phẩm của PGS – họa sĩ Vũ Giáng Hương:

Tác phẩm “Chùa Thầy” – giấy dó (1957). Ảnh VNP

Tác phẩm “Cầu Hàm Rồng” – khắc gỗ (1970). Ảnh VNP

Tác phẩm “Đồng Sơn”- màu nước (1957). Ảnh VNP

Tác phẩm “Thuận Châu” – màu nước (1970). Ảnh VNP