Không biết khi in Cồn quê xứ Nxb Hội Nhà văn, 2025, các nhà thơ đương đại Bình Định có liên tưởng gì với nhóm Bàn thành tứ hữu năm xưa hay không, chỉ biết, trong không gian đương đại, việc in chung một tập thơ là một điều vô cùng thú vị. Thú vị ở chỗ, vấn đề không phải một tập thơ bởi điều này dường như quá dễ, mà có lẽ ở rất nhiều cộng cảm về văn hóa, văn chương, về tình yêu quê hương xứ sở, và về sự mến thương nhau đến độ, đương nhiên. Nếu thơ là sinh quyển đặc biệt của tâm hồn thì Cồn quê xứ rất đúng với nhận xét ấy. Trên vùng đất hào sảng, khí khái, ngang tàng, Cồn quê xứ là tiếng nói riêng khác của những tâm hồn nghệ sĩ phong phú, lãng mạn, dịu nhẹ, lắng sâu.
Nhà văn muốn trưởng thành cũng giống như cây phải chăm bón. Có điều khác với cây được người chăm bón, nhà văn chủ yếu phải tự chăm bón mình. Không ai đọc thay nhà văn, cũng không ai có thể đi, có thể sống thay nhà văn được.
Thảng hoặc cũng xảy ra chuyện này chuyện nọ. Đó là lúc ai đó cũng vì cái tôi của mình lớn quá, thành ra tranh cãi. Có cuộc ra mắt sách, do khinh thị nên đã xảy ra xô xát. Tuy nhiên, xô xát văn chương cũng đáng yêu thôi. Cãi cọ chửi nhau một hồi rồi ngồi vào bàn nhậu, lát sau say lại ôm nhau tu tu khóc, rồi buông bỏ…
Dẫu kí hiệu học hiện đại đang trải qua giai đoạn buộc phải xét lại một số khái niệm cơ bản, nhưng hiện nay, lí thuyết về kí hiệu học đã trở thành phổ biến và được vận dụng như một khung tri thức để tham chiếu, giải mã văn bản nghệ thuật.
Không có mặt trời thì hoa không nở. Không có tình yêu thì không có hạnh phúc. Không có phụ nữ thì không có tình yêu. Không có người mẹ thì nhà thơ và anh hùng đều không có M. Gorki. Người ta thường nói, phụ nữ là một nửa thế giới. Nhưng viết về phụ nữ là viết về cả thế giới.
Chúng tôi có duyên được gặp bác Đoàn Duy Thành 1929-2026 là nhờ nhà văn Đoàn Minh Tuấn, người nổi tiếng với tập bút ký Núi sông hùng vĩ hơn 50 năm về trước.
Diễn ra tại Không gian Phòng Nghệ thuật - Nhà xuất bản Hội Nhà văn 65 Nguyễn Du, Hà Nội, sự kiện gặp gỡ và giao lưu Nhà văn nữ Việt Nam - Sống và Viết là điểm hẹn đầy cảm hứng của các nhà văn nữ đến từ nhiều vùng miền trên cả nước, nơi những câu chuyện về sáng tác, về đời sống và về hành trình đi tìm ý nghĩa của con người được chia sẻ một cách chân thành và sâu sắc.
Chặng đường hơn nửa thế kỷ sáng tác kịch của Rabindranath Tagore với số lượng lớn kịch bản nhiều thể loại 42 vở kịch 52 tập thơ, 12 tiểu thuyết, 80 truyện ngắn, R.Tagore không chỉ là nhà thơ rất lớn trong các thi sĩ lớn nhất theo Nâzim Hikmet mà còn là một kịch tác gia lớn của Ấn Độ và thế giới.
Cách nay cũng lâu lâu, nhà thơ, nhà phê bình Nguyễn Đức Tùng sinh sống tại Canada đã xuất bản một cuốn sách khá thú vị, về thơ Thơ đến từ đâu. Thơ đến từ đâu, về bản chất, là một câu hỏi truy nguyên, và nó khiến tôi, trên cùng một ý hướng, phải hỏi cách khác đi Từ những ngả nào, thơ đến. Đây là câu hỏi mà tôi tự đặt ra cho mình như một nghi án cần hóa giải, nếu phải chi tiết hơn nữa, sẽ là Tại sao nhiều người, rất nhiều người, lại chọn thơ, chứ không phải một thể loại nào khác cho sự thực hành viết sáng tác văn chương của mình. Cũng cần nói ngay, câu hỏi Từ những ngả nào, thơ đến ấy là sự thắc mắc trên nền cảnh Việt Nam, một nước vốn nức tiếng là thi quốc, nơi thơ có truyền thống cực kỳ sâu gốc bền rễ, nơi mà ta thật không khó để thấy ngay cái hiện tượng này nhà nhà làm thơ, người người làm thơ, các thi tập in ra không đếm xuể, câu lạc bộ thơ các cấp các dạng mọc lên bạt ngàn tươi tốt và hội viên thơ của Hội Nhà văn Việt Nam thì luôn đông đến mức áp đảo tuyệt đối hội viên thuộc các chuyên ngành khác, nếu xét về số lượng.
Nhân dịp kỷ niệm 80 năm ngày Báo Công an nhân dân phát hành số đầu tiên 1111946 - 1112026 và 31 năm hình thành, phát triển ấn phẩm Văn nghệ Công an, Báo Công an nhân dân, Cục Truyền thông Công an nhân dân tổ chức Cuộc thi sáng tác truyện ngắn Vận hội mới giai đoạn 2026-2027.
Còn lại một mình, tôi ngồi tựa lưng vào gốc liễu già sần sùi, nhìn ngắm con chim Rẽ đang háo hức ăn. Với sự chứng nhận của lão ngư - người tốt, chim đã có thể xem tôi vô hại...
Bản thảo để lại trong sảnh lễ tân của Hồ Anh Thái là một tiểu thuyết gợi nên sự khắc khoải. Đó là sự khắc khoải của một con người liên tục lỡ nhịp với thời gian, của những thân phận đi qua lịch sử mà không bao giờ thực sự làm chủ được số phận mình, và cũng là sự khắc khoải của chính người đọc khi nhận ra ranh giới giữa đời sống và văn bản trở nên mong manh hơn bao giờ hết.